Chương Trước/276Chương Sau

Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 275: Yêu em như hút thuốc phiện vậy (17)

*

Edit & Beta: TranGemy

Kể từ khi có sự xuất hiện của họa thủy Tân Hoành, kể từ khi tận mắt thấy Dịch Tân ngày càng say mê cô, bỗng dưng Nguyên Thâm có thể sâu sắc hiểu được sự bi ai của những nhân vật trung thần trong lịch sử, nhất là Tỷ Can*.

*Tỷ Can: Là một nhà chính trị nổi tiếng thời nhà Thương. Ông là con của Thái Đinh và là chú của vị quân chủ cuối cùng nhà Thương là Đế Tân (hay còn gọi là Trụ vương). Theo truyền thuyết và câu chuyện xoay quanh Tỷ Can, ông được biết đến như một trung thần, luôn can gián nên khiến Đế Tân mất lòng. Đặc biệt, Tỷ Can cực kỳ có mâu thuẫn với vợ yêu của Đế Tân là Đát Kỷ. Một lần, Tỷ Can không thể chịu được hành vi của Đát Kỷ, khẳng khái trước mặt Đế Tân mà nói: "Không nghe theo điển phạm của đời trước, lại chỉ chăm chăm nghe theo ý kiến của một mụ đàn bà, ngày rước họa không còn xa nữa!". Đế Tân tức giận giết chết Tỷ Can rất tàn khốc bằng cách cho người mổ tim ông.

Nguyên Thâm đã vô số lần tưởng tượng, nếu như họa thủy Tân Hoành còn muốn gieo họa thêm chút nữa mà nói rằng muốn tim của anh ta, nói không chừng Dịch Tân cũng có thể không chút do dự mà cho người moi tim Nguyên Thâm ra dâng tới cho Tân Hoành.

Mỗi lần nghĩ tới đây, cả người anh ta lại đổ mồ hôi lạnh. Sau đó, nhờ có bài học từ 5000 năm trước này, cuối cùng cũng đã hiểu ra, nên anh ta quyết định từ nay về sau, cho dù anh ta có là một trung thần, nhưng mà đối với họa thủy cũng phải một lòng nịnh bợ.

Đến lúc này lại không nhịn được mà cảm khái: trung thần, thật ra cũng không phải là dễ làm đâu.

Lúc Nguyên Thâm rời đi, cúi đầu chào Tân Hoành, cũng coi như là cung kín, đổi lại thì vẻ mặt của Tân Hoành chỉ có thể hình dung bằng bốn chữ “thụ sủng nhược kinh”**, khiến cho Nguyên Thâm hết sức lúng túng.

**thụ sủng nhược kinh: được nuông chiều mà sợ hãi. 

Dịch Tân nhàn nhạt liếc qua Nguyên Thâm một cái, ôm Tân Hoành đi mất.

Lúc Nguyên Thâm đi ra đến cửa còn nghe thấy phía sau lưng, Tân Hoành dè dặt hỏi Dịch Tân: “Có phải em làm chậm trễ rất nhiều công việc của anh không?”

Nếu không phải là Nguyên Thâm hết sức nắm chặt nắm đấm khống chế bản thân, nói không chừng anh ta đã xông ngược lại, khí huyết sôi trào túm cổ áo Tân Hoành trả lời cho cô nghe rõ ràng: “Cô nói quá đúng rồi!!!”

Có điều, giây kế tiếp lại nghe thấy bạo quân không biết xấu hổ mà lên tiếng: “Không phải.” Hai tiếng nhẹ nhàng như vậy mà lại giống như một chậu nước lạnh, hung hăng dội cho nhiệt huyết của anh ta tắt ngúm, cũng dội lạnh luôn cái đạo hạnh trung thành của anh ta.

Ý tưởng của Nguyên Thâm bị dập tắt, chỉ có thể chấp nhận lầm lũi rời khỏi. Trước đó, Dịch Tân đã giao cho anh ta không dưới mười nhiệm vụ quan trọng, vô cùng cấp bách, đúng hơn thì nên là Dịch Tân đích thân giải quyết mới đúng.

Nhưng mà trên thực tế, lúc này chuyện mà Dịch Tân cho là quan trọng nhất, vô cùng cấp bách, nên là đích thân anh hoàn thành, chỉ có một thứ: ở bên Tân Hoành.

Vuốt ve mặt cô, anh cười đến hoa rơi nước chảy, không hề có chướng ngại tâm lý mà nói: “Gần đây không có việc gì cả, lúc nãy Nguyên Thâm rất muốn làm việc, đành phải sắp xếp cho cậu ta vài việc.”

Nếu như Nguyên Thâm nghe thấy câu này, nhất định anh ta sẽ trực tiếp nôn luôn trái tim mình ra, cũng không cần Tân Hoành phải khó khăn đi đòi… Đáng tiếc, lúc này anh ta đã đi xa khỏi cái nơi thị phi này.

Tân Hoành khẽ chau mày, nghĩ nghĩ một chút lại nhìn thấy cánh tay của anh mới khẽ gật đầu: “Ừm, nghỉ ngơi cho khỏe lên đã rồi lại làm việc.”

Dịch Tân thấy vẻ mặt đau lòng của cô, thiếu chút nữa đã thốt ra lời: “Đã gần như khỏi rồi.” Nhưng lời đã tới miệng thì anh lại thông minh mà nuốt xuống.

Anh bị thương, mặc dù đêm đó khiến cho cô sợ gần chết, nhưng sau đó, cuối cùng anh cũng cảm nhận được, trước khi, phúc lợi anh nhận được ít ỏi đến đáng thương thế nào!

Bây giờ, mỗi ngày Tân Hoành đều coi chừng anh như trân ngọc châu báu, ngoài những lúc bắt buộc, còn lại tất cả sự chú ý đều dành để phục vụ anh.

Cả ngày không phải ngọt ngào chuyện trò thì bưng trà rót nước, sau đó còn tự mình xuống bếp, hỏi han ân cần. Cô tận tình chăm sóc như vậy, còn hết sức tự giác trong nghĩa vụ làm vợ, không dưới một lần khiến bản chất cầm thú của Dịch Tân thiếu chút nữa là thỏa mãn.

Chỉ đáng tiếc, vẫn là thiếu chút nữa, bản chất cầm thú vẫn là không thể nào thỏa mãn.

Lúc đầu, Tân Hoành như vậy khiến Dịch Tân hết sức cảm động, ꓄ꋪꀎꌩệꈤ độꉓ ꆰꀎꌩềꈤ ꓄ạꀤ đꍟ ꒒ê ꆰꀎý Đôꈤ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Sau đó thì bản tính lại dần dần lộ ra.

Ví dụ như, mỗi ngày khi Tân Hoành thay thuốc cho anh, mặt cô hết sức đau lòng, động tác cũng vô cùng cẩn thận, còn rón rén hơn cả trộm nữa, ấy thế mà anh vẫn cứ kêu đau. Dĩ nhiên, chuyện kêu đau này cũng chỉ là cách nói tượng trưng, người như Dịch Tân, dĩ nhiên sẽ không trực tiếp kêu ra tiếng. Loại người đã thân kinh bách chiến, đối mặt với biết bao trận đao kiếm, nếu chỉ vì một vết thương nhỏ thế này mà cũng kêu la, vậy thì quá là không có cảm giác chân thật rồi, Tân Hoành cũng không phải người ngốc, làm sao có thể bị lừa được? Cho nên anh tự nhủ, không được kêu lên tiếng.

Đúng, chính là không lên tiếng. Toàn bộ quá trình thay thuốc đều không lên tiếng, chỉ là mỗi khi Tân Hoành đụng đến cánh tay bị thương của anh thì anh sẽ bày ra vẻ như không tự chủ được mà khẽ run lên. Như thế, khi Tân Hoành nhìn thấy sẽ tự hiểu rằng đó là anh đang chịu đựng. Cho nên sẽ càng đau lòng cho anh, tình cảm và sự dịu dàng này sẽ càng nhiều hơn nữa.

Đúng vậy, mặc dù chồng của cô rất tài giỏi, cũng rất mạnh mẽ, nhưng rốt cuộc anh cũng chỉ là một con người bằng da bằng thịt, chỉ là do anh phải gánh chịu quá nhiều thứ, cho nên mới ép mình trở thành dáng vẻ kiên cường như ngày hôm nay, thật ra thì anh cũng cần có người yêu thương.

Chính là như vậy, dưới sự thúc đẩy vô tình hữu ý của Dịch Tân, Tân Hoành sẽ có tâm lý như thế, vậy dĩ nhiên sẽ càng dịu dàng chăm sóc hết mực cho anh. Anh muốn như thế nào sẽ lập tức được như thế đó.

Mỗi ngày, Dịch 

Chương Trước/276Chương Sau