Chương Trước/87Chương Sau

Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ

Chương 85: Muốn tiền đến điên rồi

Edit: Sun520 - DDLQĐ

Tính tình Tưởng Hạ cố chấp, trừ phi là gặp phải thanh sắt giống như Cảnh Vân Chiêu và  Tiêu Hải Thanh, nếu không nhất định sẽ thực hiện những gì cậu ta đã xác định. 

Cho nên lúc này Kiều Hồng Diệp càng từ chối, cậu ta càng được voi đòi tiên.

Cố tình ở trước mặt mọi người, Kiều Hồng Diệp nhất định không thể cường ngạnh, giọng nói mềm mại này không có chút tác dụng nào cả.Sun520 - DDLQĐ

Hai người lôi kéo một lúc lâu, Tưởng Hạ dứt khoát vọt vào phòng làm việc của lớp Kiều Hồng Diệp xin nghỉ một ngày, chuyện làm thành như vậy, Kiều Hồng Diệp chỉ có thể bất đắc dĩ thỏa hiệp, trong lòng lại oán hận Tưởng Hạ muốn chết.

Ánh mắt của quần chúng cũng không phải là mù, mặt của cô ta chỉ đỏ ửng một chút mà thôi, chỉ vào gương mặt này đi ra cổng trường, chỉ sợ là người đều sẽ nghĩ rằng cô ta chuyện bé xé ra to!

Lúc này Cảnh Vân Chiêu nghe rõ ràng động tĩnh bên ngoài, trong lòng cũng không khỏi vui vẻ.

Kiếp trước Kiều Hồng Diệp khiến Tưởng Hạ điên cuồng theo đuổi cô, may mà cô không có đồng ý, nếu không cho dù mình sống lại, thấy đức hạnh này của Tưởng Hạ trong lòng cũng sẽ nôn chết, hơn nữa nhìn lại hai người Kiều Hồng Diệp và Tưởng Hạ, một tự cho là đúng, một kẻ đạo đức giả, quả thực là ông trời tác hợp cho mà!

Kiều Hồng Diệp ăn buồn bực thiệt thòi, bị tát một cái còn chưa tính, ngược lại bởi vì cô ta bị túm đi bệnh viện mà không giải quyết được gì.

Không chỉ có như thế, Tưởng Hạ vẫn đi theo bên cạnh cô ta, lúc ở bệnh viện bác sĩ kia đều  nhìn cô ta nhiều hơn mấy lần, để cho cô ta cảm thấy thật xấu hổ!

Hơn nữa, trước kia Kiều Hồng Diệp còn cảm thấy phẩm tính Tưởng Hạ không tệ, nhưng hôm nay dọc theo con đường này, động tay động chân với cô, luôn mập mờ, để cho cô ta khổ mà không nói được, huống chi dù sao cô ta cũng là một nữ sinh, Tưởng Hạ lại có khí lực lớn, căn bản là không giãy giụa được, ngay cả trên đường đi có người nhìn đều chỉ chỉ chõ chõ nói cô ta còn nhỏ tuổi không tự trọng, quả thật làm cho cô ta không đất dung thân mà!

Những chuyện sau đó Cảnh Vân Chiêu cũng không biết, bởi vì cô mới vừa nhớ lại một chuyện lớn  hấp dẫn sắp xảy ra.

Hoa Trữ huyện thuộc về di tích cổ vẫn còn nhiều huyện thành, kiếp trước sau đó không lâu, một thương nhân mua một bình sứ trong tay một công nhân tốn 1000 đồng, tin tức được một người đàn ông lớn tuổi có uy tín ở Ninh thị biết được, lão nhân này yêu thích ưa chuộng sưu tầm đồ cổ, sau khi giám định, phát hiện đồ sứ này là bình sứ lớn Thanh Hoa thời Minh, lại tốn hơn 20 triệu để mua lại nó. 

Sau khi chuyện này được lan rộng, Kiều Úy Dân luôn nói đáng tiếc, bởi vì công nhân này thường cầm bình lớn Thanh Hoa này rao hàng ở chợ nhỏ gần nơi Kiều Úy Dân ăn sáng, ông ta tận mắt thấy qua không nói, còn từng cười nhạo công nhân này muốn tiền đến điên rồi!

Nhưng sau đó ông ta mới phát hiện một cơ hội phát tài thoáng qua từ trên trời giáng xuống, để cho ông ta cảm thấy hối hận nên không ngủ được mấy đêm liền, ông ta nói rất nhiều lần ở trong nhà.

Trước mắt trong tay Cảnh Vân Chiêu có ba trăm vạn tiền gửi ngân hàng, khoản tiền không ít, nhưng không tính là nhiều.

Hôm nay cô sống lại một đời, bình Thanh Hoa lớn này còn chưa có bị người thương nhân buôn đồ cổ mua đi, cơ hội như vậy, làm sao cô có thể bỏ qua được đây?

Hơn nữa theo cô biết, công nhân này từng ngây người nhiều tháng ở chợ nhỏ rồi, nếu như cô đến buổi sáng, khẳng định có thể gặp được đối phương.

Nghĩ tới đây, khóe mắt Cảnh Vân Chiêu cũng vui vẻ.

Ngày đó sau khi học xong, dứt khoát ngồi xe trở về trấn nhỏ Ninh, chỉ là đợi lúc cô đến nơi, sắc trời đã tối, không thể làm gì khác hơn là tìm một quán trọ nhỏ ở lại cả đêm, đợi đến sáng sớm hôm sau lại đi chợ nhỏ.

Cảnh Vân Chiêu ở tạm quán trọ nhỏ bên cạnh, từ cửa sổ nhìn xuống dưới, có thể rõ hết tất cả động tĩnh ở chợ nhỏ.

Vì vậy ngày hôm sau, cho đến khi công nhân cầm đồ xuất hiện, lúc này Cảnh Vân Chiêu  mới xuống lầu đi tới.
Chương Trước/87Chương Sau