Chương Trước/1925Chương Sau

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1923: Nhất định là vừa ý mẹ đệ

Biên soạn: Đức Uy -

---

"Đúng đúng đúng!!" Bắc Đẩu liền vội vàng tiến lên, mở trói cho người phụ nữ kia.

"Mẹ, có chuyện gì xảy ra vậy? Không phải là mẹ bị xe tông, đang dưỡng thương tại bệnh viện sao? Làm sao lại bị người của Võ Đạo Liên Minh Công Hội trói? Có chuyện gì?" Bắc Đẩu mặt đầy mộng bức.

Mẹ hắn chỉ là một người bình thường, Võ Đạo Liên Minh Công Hội trói mẹ hắn để làm cái gì?

"Mẹ... Sẽ không phải là, lão già họ Kim chết bằm kia... vừa ý mẹ rồi đi?" Bắc Đẩu mặt đầy lo âu.

Giờ phút này, người phụ nữ nọ có chút suy yếu, nhìn Bắc Đẩu một cái, nhưng cũng không nói thêm gì cả.

"Đừng nói nữa, có chuyện gì trước tiên trở về rồi hãy nói!" Tam trưởng lão lên tiếng.

"Nhìn một chút xem trên xe có thiết bị theo dõi, hoặc máy định vị hay không? Nếu như có, hủy toàn bộ đi, sau đó giấu mấy chiếc xe đi!" Nhị trưởng lão nói.

Không bao lâu, ba chiếc xe tải lớn liền bị giấu ở một nơi cực kỳ kín đáo. Mọi người thì lại lập tức trở về Không Sợ Minh.

...

Giờ phút này, bên trong phòng làm việc tại Không Sợ Minh.

Diệp Oản Oản vừa mới uống một hớp nước, Bắc Đẩu đã đỡ mẹ của cậu ta đi vào trong phòng làm việc.

Thấy vậy, Diệp Oản Oản thần sắc nghi ngờ. Đây là có chuyện gì?

"Phong tỷ, đây là mẹ đệ!" Bắc Đẩu vội vàng nói.

"A..." Nghe Bắc Đẩu giới thiệu, Diệp Oản Oản càng thêm mộng bức rồi. Bắc Đẩu làm sao lại dẫn mẹ của cậu ta tới đây?

"A di, chào dì…" Diệp Oản Oản hướng về phia người phụ nữ nọ, lên tiếng chào hỏi.

Bà ta hướng về Diệp Oản Oản quan sát, khẽ vuốt cằm.

"Phong tỷ, tỷ nhất định phải làm chủ cho mẹ của đệ! Mẹ đệ bị lão bất tử họ Kim kia trói đi, giấu ở trên xe. Lão bất tử chó chết kia, nhất định là vừa ý mẹ đệ!" Bắc Đẩu mặt đầy tức giận: "Chó má! Võ Đạo Liên Minh Công Hội, tự cho mình là chính nghĩa, lại có thể làm ra loại chuyện này. Đệ chửi tổ tông 18 đời của bọn chúng!"

"Chớ nói nhảm!" Người phụ nữ lườm Bắc Đẩu một cái.

Diệp Oản Oản: "..." Khá là quái dị à nha!

"Mẹ, đây là lão bản của con, Minh chủ Không Sợ Minh!" Bắc Đẩu mở miệng nói.

"Ừm." Nữ nhân nhìn về phía Diệp Oản Oản, gật đầu một cái: "Trước tiên phải cảm ơn cô từ trước tới nay đã chiếu cố cho Bắc Đẩu nhiều rồi…"

"Vâng." Diệp Oản Oản đáp.

"Đúng rồi, a di, Võ Đạo Liên Minh Công Hội, tại sao lại muốn bắt bà?" Thần sắc Diệp Oản Oản hơi có chút hiếu kỳ.

Võ Đạo Liên Minh Công Hội này, nếu như bắt trói Bắc Đẩu, nàng còn có thể lý giải được. Nhưng còn bắt mẹ của Bắc Đẩu... 

"Chuyện này, có thể là có hiểu lầm gì đó, tôi cũng không biết nữa…" Người phụ nữ có chút yếu ớt đáp lời.

Một giây kế tiếp, khóe mắt của bà ta đảo nhanh qua, vừa vặn nhìn thấy chiếc nhẫn kia trên tay Diệp Oản Oản. Trong mắt bà ta bỗng lóe lên một vẻ khiếp sợ khó có thể dùng lời để diễn tả.

"Bắc Đẩu, tôi còn có chút chuyện, cậu chú ý chăm sóc dì thật chu đáo."

Diệp Oản Oản sau khi giao phó một câu với Bắc Đẩu, liền sải bước đi ra khỏi phòng làm việc.

Sau khi Diệp Oản Oản trở lại, lập tức bắt nhốt Kim trưởng lão ở bên trong một cứ điểm bí mật của Không Sợ Minh ở bên ngoài, chứ không giấu tại trụ sở chính.

Chỉ chốc lát sau, đám người Diệp Oản Oản đi tới cứ điểm bí mật, thấy trên người Kim trưởng lão và hai người đàn ông trung niên kia bị xích sắt quấn chặt.

"Các ngươi đi ra ngoài trước đi!" Diệp Oản Oản hướng về mấy vị đường chủ, ra lệnh.

"Vâng..."

Nhận được mệnh lệnh của Diệp Oản Oản, mấy vị đường chủ lập tức rời khỏi nơi này, để lại một mình nàng ở bên trong.

Sau khi thấy mọi người rời đi, Diệp Oản Oản nhìn về phía Kim trưởng lão đang điên cuồng giãy giụa, ý cười đầy mặt, nói: "Kim trưởng lão, ta cảm thấy, chúng ta có thể trò chuyện với nhau một chút."

"Bạch Phong, ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ta cho ngươi biết, ngươi đây là đang công khai khiêu khích Võ Đạo Liên Minh Công Hội! Ngươi thật sự dự định đối địch với Võ Đạo Liên Minh Công Hội sao?" Kim trưởng lão nhìn về phía Diệp Oản Oản, lạnh giọng quát lên.
Chương Trước/1925Chương Sau