Chương Trước/32Chương Sau

Cẩm Y Hương Khuê

Chương 30

*

Editor: Lovenoo1510

Đến gần nơi khói lửa, đám đông chen chúc, Tiêu Chấn chỉ xông ra bên ngoài, Tô Cẩm chôn ở trên đầu vai hắn, dần dần cảm thấy có chút không được tự nhiên.

Bốn phía đều là người, nàng bị Tiêu Chấn dựng thẳng đứng treo ở trước người, Tiêu Chấn đi về phía trước, phía trước nàng va chạm trước mặt dân chúng, bị chen làm cho chật cứng nên không tự chủ được dán chặt vào lồng ngực của hắn, đồng thời Tiêu Chấn lại bị người phía sau đẩy về phía trước, hai người như vậy một kề một ma sát, liền làm cho thân thể trở nên khác thường. Có lẽ cô nương chưa lấy chồng sẽ chậm chạp một chút, nhưng Tô Cẩm đã gả cho người khác, lại để tang chồng ba năm, cảm giác đã lâu không gặp một khi bốc lên, nàng muốn áp cũng không áp được.

Giống như có một ngọn lửa nhỏ, theo Tiêu Chấn phóng khoáng kiên định. Lồng ngực cứng rắn, từ cánh tay cường tráng của hắn thít chặt vào chân nàng.

Đây gọi là chuyện gì? Tô Cẩm cố gắng di dời sự chú ý.

Từ Văn, Từ Vũ là người Vương phủ đi ra, bản lĩnh cao siêu, vào lúc này đã hộ tống A Triệt A Mãn đến chỗ an toàn chưa?

Khí lực cả người Như Ý cũng không thua nam nhi bằng tuổi, mới vừa rồi phải che chở nàng nên mới đi chậm, thiếu một bọc quần áo, Như Ý mới có thể trốn thoát được.

Chẳng lẽ Tiêu Chấn cũng thích ngắm đèn, không muốn đi theo chân bọn họ đồng hành, đơn độc một mình ra ngoài, vừa lúc phát hỏa thì gặp nàng?

Ôi, không thể không nói, Tiêu Chấn cái đầu không trưởng thành này, một tay ôm nàng mà khí lực cũng không cần lớn.

Nghĩ đi nghĩ lại, lực chú ý lại trở về trên người Tiêu Chấn.

Quỷ thần xui khiến, Tô Cẩm nghĩ tới chiếc chăn mà Từ Văn ôm ra khỏi giường kia, mùi vị nồng như vậy, Tiêu Chấn…

Ôi, nàng đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy?

Tô Cẩm tự xấu hổ với chính mình, Tiêu Chấn nơi đó không phải là cũng một thân cao lớn như hạc đứng trong bầy gà sao, cùng với nàng có quan hệ gì?

Nàng không nhúc nhích là do hắn ôm, con mắt buông xuống, có vẻ rất ngoan ngoãn.

Tiêu Chấn mới đầu không rảnh cảm thụ tiểu phụ nhân trong ngực, nhưng theo dòng người chật chội tản ra, hắn đột nhiên cảm thấy vành tai chợt ngứa, cũng là do gió đêm thổi loạn tóc nàng, có một sợi rơi vào cần cổ trên lỗ tai của hắn. Có ít thứ, không chú ý là được, một khi đã chú ý, tựa như mưa xuân đi qua cánh đồng cỏ hoang vu, điên cuồng lan tràn.

Tiếp sau sợi tóc, Tiêu Chấn còn phát hiện, dường như hai bánh bao thịt lớn của tiểu phụ nhân, sít sao ở trên người hắn.

Đèn lồng dẫn tới hỏa hoạn cách hắn ngày càng xa, trong cơ thể Tiêu Chấn lại nhấc lên sóng lửa ngập trời, nàng còn ngoan như vậy, cứ như bị gia môn nhà mình ôm tiểu tức phụ.

(gia môn nhà mình: Chồng mình)

Càng muốn, Tiêu Chấn lại càng nóng.

Đôi tay Tô Cẩm vòng quanh cổ của hắn, bước chân Tiêu Chấn rất lớn, mỗi bước đi đầu nàng đều va đập, Tô Cẩm một mực yên lặng ngăn cản cảm giác không nên có trên người, chợt, da dưới tay hắn như đúc bằng sắt. Thịt đột nhiên nóng lên, giống như bệnh nhân phát sốt. Tô Cẩm kinh ngạc ngẩng đầu lên, bàn tay nhỏ bé vô ý đưa dịch về phía hạ vị.

Từ ngón tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve. Vuốt, còn hơn vô số ngọn lửa.

Tiêu Chấn chợt để người xuống đất, thật giống như đó là một yêu tinh vậy!

Tô Cẩm không hề được chuẩn bị, lúc chạm chân xuống mặt đất đứng không vững, không khỏi ngã về phía sau theo lực đẩy bên ngoài của Tiêu Chấn. Tiêu Chấn rời tay khỏi thân nàng, thấy vậy vội vàng nghiêng người ra đỡ, cũng vừa khéo, sau lưng có một lão đại gia vừa chạy vừa quay lại nhìn, lão đại gia không ngờ được tráng hán chạy tốt như vậy lại đột nhiên dừng lại, vì vậy liền đụng thẳng vào Tiêu Chấn.

Lão đại gia tuy già, một cái đụng này, lại liên tiếp làm Tiêu Chấn mất thăng bằng, không đỡ được Tô Cẩm, ngược lại lại như núi thái sơn ép xuống phía nàng!

Trong chớp mắt, Tô Cẩm ai u một tiếng ngã xuống đất, lão đạigia đè ép liên tiếp xuống Tiêu Chấn!

Nếu như không có lão đạigia, có lẽ Tiêu Chấn có thể chống hai tay không để cho mình đụng vào Tô Cẩm, nhưng trên lưng hắn có lão đại gia, Tiêu Chấn hoàn toàn rối lọan trận cước, chỉ kịp dùng hai cùi trỏ chống tại chỗ bên cạnh người Tô Cẩm, lồng ngực thắt lưng lại mạnh mẽ phủ lên Tô cẩm.

Thân thể bé nhỏ kia của Tô Cẩm sao chịu được áp lực này, lập tức kêu ra tiếng.

Tiêu Chấn nghe vậy, vội vàng dùng sức lui về phía sau, đơn độc nhận trọng lượng của lão đại gia phía sau.

Tô Cẩm mở mắt, đỉnh đầu là khuôn mặt tối mờ của Tiêu Chấn, duy chỉ có tròng mắt đen, phản ngược lại hình ảnh ngọn đèn dầu phía xa, tĩnh mịch mà rực rỡ. Nhìn nàng nóng bỏng.

Dân chúng xung quanh tiếp tục hốt hoảng chạy về phía trước, nhưng trong chớp nhoáng này, trong mắt Tô Cẩm chỉ có một người đàn ông duy nhất trên người mình, hắn như một thiên binh đột nhiên xuất hiện khiêng nàng ra khỏi biển lửa, lại dùng thân hình mình đồng da sắt bảo hộ nàng vững vàng dưới cánh tay, tránh cho nàng bị người khác giẫm đạp. Còn có ánh mắt của hắn, bình thường lạnh lùng như vậy, lúc này lại giống như ngọn lửa đầy màu sắc thiêu đốt, nhìn nàng làm tâm hoảng ý loạn, tim nhảy bùm bùm không ngừng.

Tô Cẩm chưa bao giờ có loại cảm giác này, không có tiền nàng sẽ sợ, nhưng hai loại sợ hãi này không giống nhau.

“Ai u, đang tốt đẹp ngươi dừng lại làm gì?”

Hai người nhìn nhau, lão đại gia vô tội ngã xuống mất hứng, vừa bò dậy vừa trách móc nói.

Nơi này không còn quá chen chúc, Tiêu Chấn không ôm Tô Cẩm nữa, ỷ vào ưu thế chiều cao, Tiêu Chấn nhạy bén phát hiện người có võ đang đi ngược vào. Hắn cao giọng kêu Từ Vũ, xác định Từ Vũ thấy hắn rồi, Tiêu Chấn cúi đầu nói với Tô Cẩm: “Đệ muội, ngươi trước đi theo Từ Vũ trở về phủ, ta đi vào trong xem một chút, nghĩ biện pháp ngăn cản thế lửa lan tràn.”

Nói xong hắn liền quay đầu chạy đi, không biết là vội vã rời khỏi Tô Cẩm, hay vội vã đi cứu người nữa.

Tô Cẩm đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn bóng lưng nam nhân rời đi.

“Phu nhân, 

Chương Trước/32Chương Sau