Chương Trước/29Chương Sau

Các Thần Tiên Sinh Hoạt Trong Thời Đại Tinh Tế

Chương 29: Không phải trọng sinh

Cho tui thông báo một chút nhé. Chắc hẳn ai đọc truyện cũng biết đến từ tinh tế nhỉ nên từ bây giờ cụm Thời Đại Vũ Trụ tui sẽ dùng tinh tế để thay nhé. Cơ động trong nhiều trường hợp nha. Chứ nhiều cái để Thời Đại Vũ Trụ nó không hay lắm( cũng có thể do tui lười đánh chữ:))). Những chương trước có thời gian tui sẽ beta lại sau nhé nên đọc nó không khớp lắm thì mọi người thông cảm cho tui nha:33333.

Editor & Beta: Hạ Tử Lâm.

"Khúc tiểu tướng quân, ngươi xem tiểu thuyết tinh tế nhiều quá hay sao?" Giọng điệu châm chọc đập vào mặt.

== Khổng Tuyên đại nhân ngươi rốt cuộc lấy Đầu Cuối của ta xem cái gì ở trên mạng vậy. Vì sao gần đây cách nói chuyện càng ngày càng kỳ lạ! Lúc này còn vừa ý tiểu thuyết, khó trách tiền trong tài khoản đọc sách của hắn giảm bớt một bộ phận, hắn còn tưởng do trang web tự động trừ tiền! Hóa ra đầu sỏ gây nên ở đây, hắn coi như bắt được, đáng tiếc.......... Vị đại gia này luôn luôn tùy tâm sở dục, chẳng qua chút tiền ấy hắn vẫn trả được.

"Chẳng lẽ cái suy đoán này không hợp lý hay sao?"

Hợp lý sao? Hoàn toàn không hợp lý!

"Ngươi có biết sự tồn tại của Thiên Đạo có ý nghĩa như thế nào không?"

Ý nghĩa tồn tại của Thiên Đạo sao? Khúc Quân lắc đầu, hắn quả thực không biết.

Trong đầu vang lên thanh âm trả lời, Khúc Quân không nghĩ tới luôn luôn kiêu ngạo Khổng Tước Khổng Tuyên thế mà quen thuộc rồi lại dễ nói chuyện như vậy. Tuy thường thường sẽ nói những lời châm biếm nhưng chỉ cần lơ đi thì vẫn rất dễ ở chung:

"Thiên Đạo vừa là trật tự, vừa là người bảo vệ." Ngoài ngươi ra, y chưa bao giờ nghe qua có người nào có thể thoát khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo.

Bao gồm cả Thánh Nhân - những người đã từng ngồi tít trên cao có thể hủy Thiên diệt Địa.

Linh thể mơ mơ hồ hồ, Khổng Tuyên nhắm mắt lại, giật mình nhớ lại cảnh tượng chính mình từng nghe Đạo Tổ giảng bài ở Tử Tiêu Cung. Lúc đó bản thân y tự phụ chỉ phục một người - Đạo Tổ Hồng Quân, lại.......Nhìn cái thế giới kỳ lạ hiện nay, vận mệnh quả nhiên thay đổi vô thường.

"Nhưng nay Thiên Đình đã tan, Thiên Đạo biến mất, linh lực giảm xuống, cũng không từng có........" Khúc Quân cũng có suy nghĩ của chính mình.

"Ngươi biết ý nghĩa của trọng sinh hay không?" Giọng nói xa xăm,

"Người trọng sinh, thời gian cũng quay ngược lại. Dưới Thiên Đạo, đảo ngược chính là thời gian, nếu một người trọng sinh, người bên ngoài mặc dù không có trí nhớ nhưng vẫn như cũ có dấu vết để lại." Mặc dù nay y đã làm mất bản thể, với năng lực của y, chẳng lẽ còn không nhìn thấu chuyện này hay sao? Thực sự buồn cười!

Khúc Quân ngẩn người, hắn đúng thật là không biết có chuyện như vậy, tư lịch Hồng Hoang của hắn quá ít ỏi, những thứ có liên quan đến Thiên Đạo Luân Hồi.........Đa số hắn chỉ biết thứ nhất mà không biết thứ hai, sát hạch thiên binh trên Thiên Đình cũng không thi đỗ ==, với tính tình của Na Tra, sẽ nói toàn bộ cho hắn biết là lạ! Mà Dương Tiễn......Có lẽ hắn từng giả bộ giả quá mức, người ta khẳng định nghĩ hắn đã hiểu hết toàn bộ, ha ha!

"Vậy rốt cuộc tình huống của hắn là tình huống nào?"Không phải Tá Thi Hoàn Hồn cũng không phải Trọng Sinh, chẳng lẽ là xuyên qua hay sao? Có phải giống với tình huống của hắn hay không? Nhưng mà không đúng a, nếu như là xuyên qua, người này làm sao sẽ biết Chu Mật, chẳng lẽ Chu Mật cũng xuyên qua..........

"Cũng có thể."

Nói xong ba chữ kia, Khúc Quân hỏi lại cũng không phát ra tiếng nào, == mỗi lần ở thời khắc mấu chốt lại bắt đầu giả bộ ngủ. Đại Minh Vương quả nhiên lúc nào cũng có thể kích thích khiến người ta đánh cho y một trận!

Chẳng qua nếu đã đoán được, như vậy có lẽ có thể thử một lần! Khúc Quân xoa cằm, bắt đầu ở trong phòng nhìn quanh, quả nhiên thấy được được khôi lỗi Chu Mật được hắn chế tạo nằm giữa hai lớp chăn trên giường, hắn vốn nghĩ ở Thời Đại Tinh Tế không ai có thể hóa giải bùa chú của hắn cho nên sử dụng lực lượng nhỏ nhất mới có thể bị người dễ dàng hóa giải như vậy.

Giơ tay bấm pháp quyết, khôi lỗi trong chăn theo đó mà động đậy, tiếng động tất nhiên không nhỏ, thanh niên ngồi trên ghế đang hồi ức lại chuyện xưa lập tức giật mình tỉnh lại, xoay người nhìn đến khôi lỗi vốn đã bị phong ấn thế mà lại tự mình động đậy, hắn vận khí lên kiểm tra xung quanh nhưng không thu hoạch được gì. Vẻ mặt của hắn càng nghiêm túc hơn, chẳng qua có thể bởi vì tướng mạo của hắn cực kỳ đẹp, càng nghiêm túc ngược lại càng khiến người ta có một loại cảm giác không nghiêm chỉnh, dù sao Khúc Quân nhìn thấy động tác đầu tiên của hắn càng cảm thấy như là một loại vũ đạo, về phần là dạng vũ đạo gì, hắn tất nhiên không biết.

Ngay cả người điều khiển khôi lỗi cũng không tìm thấy, trong lòng thanh niên nhấc cao một chút, vẫn cực kỳ bình tĩnh, lập tức lựa chọn phương thức lấy tấn công làm phòng thủ, nhanh chóng khống chế lực lượng của mình vọt đến khôi lỗi, đối phương nếu đến lấy lại khôi lỗi, như vậy chỉ cần giữ khôi lỗi lại, lo gì không gặp được đối phương, như vậy....... Nơi ở của A Mật tất nhiên cũng có thể tìm được.

Nhưng mà tính khả thi của chuyện này được thành lập dựa trên lực lượng của hắn phải cao hơn Khúc Quân, nhưng sự thật thì.......Hắn trơ mắt nhìn khôi lỗi Tiểu Chu Mật bồng bềnh bay đi.

Chuyện Chu Mật biến mất một cách lạ lùng, cha Chu tất nhiên lựa chọn che giấu đi không gióng trống khua chiêng, cho nên người trong trang viên Eva nhìn thấy đại thiếu gia bay trên không, bay thẳng một mạch ra ngoài đều vẻ mặt ngơ ngác ----- Tinh thần lực của đại thiếu gia chẳng phải là cấp B hay sao? Còn tuổi nhỏ như vậy đã có thể phi hành trên không? hay do chịu không nổi nỗi khổ giam giữ, tinh thần lực sụp đổ?

Ơ? Vị khách nhân chạy như điên theo sau kia chẳng phải chính là người mà lão gia vừa mới linh đình tiếp đãi hay sao? Sao lại chật vật, vẻ mặt khẩn trương như vậy, chẳng lẽ.............Nhóm người hầu bà tám bắt đầu phát tán tư duy mặc sức tưởng tượng!

Khúc Quân ung dung bay giữa không trung, theo sau cả đường, cho đến giữa một ngọn núi không người tới mới sử dụng pháp thuật tiêu hủy khôi lỗi, chính mình lại nháy mắt biến thành Chu Mật, nhớ lại một chút lời nói và việc làm của đứa nhỏ trong ngày thường, thuận tay biến thêm một căn nhà nhỏ ra giữa núi, yên lặng ngồi trong sân đợi thanh niên đến.

Thanh niên rất nhanh đã đuổi theo đến đây, tuy bề ngoài hơi chật vật nhưng cũng không làm giảm đi khí chất độc đáo của cậu ta, Khúc Quân nghĩ người này vì đứa nhỏ kia đúng thật là liều mạng, hắn quả thật không đoán được lai lịch của người này, cũng đã khẳng định được Chu Mật có địa vị rất quan trọng trong lòng cậu ta, ít nhất......... So với giáo dưỡng của cậu ta quan trọng hơn rất nhiều.

Mới vừa rồi ở phòng khách thanh niên rõ ràng rất gai mắt cha Chu, trong lòng không vui trên mặt cũng không muốn xã giao nhiều, có thể thấy được tính tình khá kiêu ngạo, đối với xuất thân của mình rất tự mãn, nhưng nay vì một Chu Mật mà vứt những thứ kia đi, Khúc Quân thật sự càng ngày càng hiếu kì quan hệ giữa thanh niên và Chu Mật.

Có khi, còn có thể biết được vấn đề mấu chốt về vận mệnh chẳng lành của đứa nhỏ.

Khúc Quân biến ra căn nhà nhỏ có phong cách rất đơn giản ở tinh tế, không có hàng rào cũng không có hoàn cảnh thanh tĩnh đẹp đẽ, vẻ ngoài càng giống một căn nhà gỗ nhỏ phong cách cổ xưa trên núi do thợ săn dựng lên. Thời đại tinh tế chặt cây cối là phạm pháp, nhà gỗ chỉ là từ để hình dung vẻ ngoài nó mà thôi.

Thanh niên nhìn khuôn mặt ngây ngô của "Chu Mật", nhìn Khúc Quân có chút nổi da gà, giống như là xuyên qua hắn nhìn một người khác vậy, xuyên thấu lòng người, mà điều này cũng chứng minh thanh niên biết " Một Chu Mật khác", hơn nữa quan hệ còn không tầm thường.

Khúc Quân cũng không phải dạng cổ hủ, huống hồ Thời đại tinh tế này đối với quan hệ yêu đương của cả trai lẫn gái đã dễ dàng tiếp nhận hơn nhiều. Mỗi ngày trên mạng đều có cả trai lẫn gái show tình cảm, mặc dù thời đại trước kia của hắn cũng khởi xướng hôn nhân bình đẳng cho người đồng giới, đối với điểm ấy, hắn vẫn thích ứng rất tốt.

Thanh niên dường như hơi khẩn trương, sửa sang lại bề ngoài của mình, mở miệng nói với "Chu Mật":

"Xin chào, đừng sợ! Anh tên Mai Viên, cũng không có ý xấu với em."

Khúc Quân bắt chước vẻ mặt của đứa nhỏ, không mở miệng nói chuyện.

Thanh niên hình như càng kích động hơn, vừa đi lên phía trước ba bước, không ngờ lại lui trở về, trên mặt đã không còn vẻ mặt kích động như vừa rồi, ngược lại thay bởi sự nóng nảy và tức giận:

"Nói! Mày đến tột cùng là ai! Tại sao phải giả mạo Chu Mật?"

Khúc Quân cũng không khôi phục lại dáng vẻ, chỉ nhíu mày, một đứa nhỏ tám tuổi ung dung nhíu mày, nhìn kiểu gì cũng thấy kì lạ, hắn biểu hiện ra rõ như vậy sao:

"Ngươi làm sao phát hiện ra?"
Chương Trước/29Chương Sau